Câu chuyện thường ngày hay Bài toán tiếp thị? (Phần 2) - Minet Asia - Mạng lưới influencer lớn nhất Đông Nam Á

  • Home
  • Our Blog
  • Câu chuyện thường ngày hay Bài toán tiếp thị? (Phần 2)

Câu chuyện thường ngày hay Bài toán tiếp thị? (Phần 2)

  Phải nói rằng tiếp thị truyền thông rất phổ biến và len lỏi vào bất kì khoảnh khắc nào trong cuộc sống của chúng ta. Nếu xuất hiện đúng lúc, đúng đối tượng, nó sẽ thắng. Ngược lại, đôi khi đó chỉ là “gã khờ vô dụng” nếu gã thật sự không khéo léo.

    Có vẻ như “Truyền miệng” hay “Tờ rơi” khiến chưa đủ để khiến gã truyền thông cảm thấy mình thật hiện đại và thời thượng. Gã quyết định phải đánh vào một phương tiện khác nữa mới đủ hả hê.

3. Radio

     Khu tập thể đầy đủ các thế hệ sinh sống. Sáng sáng, các cụ già xuống sân bật radio tập dưỡng sinh. Giữa buổi mấy đứa trẻ xúm lại cùng nghe nhạc thiếu nhi, hát theo và lắc lư, làm rộn ràng cả một góc sân. Đấy chính là cảnh tượng khu tập thể tôi sống gần hai mươi năm trước. Đâu đâu cũng là radio, tiếng radio phát từ sáng sớm và chỉ tắt khi đã quá khuya. Bố tôi cũng phải bật radio để bên cạnh rồi mới chìm sâu được vào giấc ngủ. Ấy thế là trước nhạc tập dưỡng sinh buổi sáng sẽ là cuộc thoại giữa các nhân vật về thông tin thuốc chữa khớp AA. Giữa các bài hát thiếu nhi là phần xen kẽ của bút BB – rèn nét chữ, nên nét người,… Người ta tin vào các cuộc hội thoại trên radio đó, đến nhà nào cũng thấy các cụ có thuốc AA. Các em bé đi học, trong cặp đều có bút BB. Rồi còn nhiều cuộc hội thoại khác nữa mà tôi đã ước rằng: “Giá mình có thể nhìn thấy hình ảnh chai dầu bóp, cái ghế tựa, cái tiệm sách mà anh An, bà Bình và cô Yên đang nói trên radio cho dễ hình dung nhỉ?”

4. Tivi

    Cầu được ước thấy, nhà bác Lộ trong xóm tôi vừa mua tivi. Cả khu kéo nhau đến xem, cái hộp này kì diệu ghê, cái gì cũng xuất hiện được. Những con người nhỏ xíu, cái làng nhỏ xíu, chiếc bát ăn cơm cũng nhỏ nữa. Tôi đã được nhìn thấy cái ghế mà bà Bình hay ngồi. Nhìn thấy tiệm sách nhà cô Yên – chuyên cung cấp sách giáo khoa, bút, thước,… Đến cái bút BB còn có trong cái hộp này nữa là. Sau đó thì chúng tôi đã thuộc làu làu toàn bộ cảnh tượng của mỗi thước phim ngắn mà người lớn gọi là “quảng cáo” này. Chúng tôi xem nó vào trước giờ chiếu phim hoạt hình, giữa giờ chiếu phim Tây Du Kí. Quảng cáo cũng kì diệu ghê, cho tôi biết bao nhiêu là thứ mới thấy lần đầu, các đoạn nhạc lại còn sôi động, vui tai.
Rồi thì khu tập thể đã có nhiều tivi hơn, nhà tôi cũng mới sắm một chiếc. Không hiểu là do khi đầy đủ quá khiến con người ta mau chán, hoặc nội dung các đoạn quảng cáo thật nhạt nhẽo hay tại tôi đã lớn mà giờ tôi không còn háo hức với các đoạn quảng cáo trên tivi nữa. Tôi chỉ thích xem phim thôi.
Bây giờ thì ngày nào nhà tôi cũng xem ti vi lúc ăn cơm và trước khi đi ngủ. Đây là thời gian duy nhất trong ngày mà cả gia đình tôi có đầy đủ thành viên ở nhà. Có nhiều phim khá hay, cả phim Việt và nước ngoài. Cứ phim nào nổi, nhiều người xem là lại chèn cả đống quảng cáo trong khung giờ chiếu. Phiền ghê!
Thảo Nguyễn Client Success
Send